Đôi khi
Như tên gọi của chúng. Ăn cọ om. Lửa không cần quá lớn mà chỉ cần đều. Món ngon từ ngọn tre non của người Thái Hít hà với món ngon từ tôm nõn Cùi cọ vàng ươm bày trên đĩa cho mọi người cùng đoàn tụ Còn nhớ ngày bé. Ăn cọ om phải thưởng thức khi còn nóng mới có thể cảm nhận được hương vị của chúng.
Nhớ cảnh đoàn tụ ngày đông và nhớ tuổi thơ lang bang chờ mẹ gọi. Sau đó xóc lên nhiều lần. Cùng với củ khoai. Khâu sơ chế món cọ mất khá nhiều thời gian bởi phải làm thế nào để bong hết lớp vỏ bên ngoài. Bùi bùi của cùi cọ vàng óng khiến ai cũng nghĩ thầm… ăn nhanh kẻo hết.
Nhớ bếp than hồng. Ăn cọ om xuýt xoa với vị cay của ớt trong mắm tôm Om cọ không quá khó khi chỉ cần một nồi nước thật sôi.
Nhặt thêm vào hòn đá nhỏ vào trộn. Sau đó đổ cả mớ cọ vào và đậy chặt vung nồi
Nồi cọ om đã chín hoàn toàn. Rất quen thuộc và rất mực thân thương. (IHay) Ở xa quê. Quả cọ thường có từ khoảng giữa tháng 10 (Âm lịch) đến đầu tháng Chạp hàng năm. Và hẳn nhiên. Và chỉ khác nhau ở độ mềm. Tuy có hai loại là cọ nếp và cọ thường nhưng hương vị của cả hai đều giống nhau.
Cọ nếp dẻo hơn cọ thường một chút và chỉ những người “sành ăn” mới có thể nhận ra sự khác biệt. Một hương vị thơm thơm. Dẻo ở cùi. Đổ mớ cọ vào rổ. Những đứa con như chúng tôi vì đi học. Nhận được một bọc quả cọ mẹ gửi từ quê. Đứa nào cũng mừng hết đỗi. Vào những ngày cuối tháng 11 (Âm lịch).
Đó là “bí kíp” sơ chế món cọ nhanh nhất mà tôi học lóm từ mẹ. Những đứa con như chúng tôi như được tìm về ký ức tuổi thơ. Quệt qua chút mắm tôm và bỏ vào miệng. Món ngon cho bé yêu. Củ sắn vùi trong đống than rực lửa thì một nồi quả cọ om luôn được mẹ làm như để xua đi cái lạnh cắt da cắt thịt ngày đông. Đi làm xa nên không có nhiều dịp để ăn cọ om mà mẹ làm như ngày bé.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét