Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Ngày hôm nay Sông Bồ ơi bốn mùa nước xanh trong….

Bất giác lòng tôi ngân lên câu thơ ấy của nhà thơ Tố Hữu và rồi cũng bất giác vọng lên câu thơ của chính mình hòa theo: Sông Bồ có nghe chăng tiếng của người nhà thơ 30 năm được trở lại quê nhà Người đã đi suốt thế cục không nghỉ Những mặt trận gần

Sông Bồ ơi bốn mùa nước xanh trong…

Tôi đã e-mail bài thơ tâm tư với sông Bồ và sau đó bài thơ này được đăng trên Báo SGGP. Còn Niêm Phò bên sông chính là quê người bạn thân của mình - Nguyễn Chí Thanh. Để các cháu hiểu nhiều hơn về quê hương và ông.

Chiếc CD của bài hát hôm ấy tôi đã mang tặng chị Nguyễn Thanh Hà. Nhiều người bạn của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh và nhà thơ Tố Hữu xúc động.

Đất của anh hùng… Tôi không nghĩ bài thơ đến với mình nhanh gọn và ngọt đến thế. Thêm một điều thích là. Được Đài ngôn ngữ quần chúng TPHCM ghi âm với giọng ca của Nam Khánh và tốp nữ. Ôi phải chi anh được về quê ngoại Hôn nỗi đau toang hoang Phù Lai Như quê bạn Niêm Phò trơ trụi Đạn bom cày cả nương sắn.

Vị đại tướng oai hùng và nhà chính trị - thi sĩ lỗi lạc ấy. Người là Thi nhân… Tôi thầm nghĩ. Một nữ nhạc sĩ từng là bông hoa mặc binh phục nhiều năm là chị Quỳnh Hợp đã phổ thành bài hát Tâm sự với sông Bồ. Ngay sau khi bài thơ được in. Như có thi sĩ Tố Hữu nhập hồn. Những trận mạc xa… Cho dù xa cách thơ ca đã lâu. Phù Lai cà. Đã làm nên bài thơ và khúc hát này.

Bà của mình. Bài hát về một dòng sông của Việt Nam vang lên làm nô nức tâm hồn sao người. Khi đứng bên sông Bồ. Rồi lại được rạp hát Ca múa nhạc Quân đội dàn dựng biểu diễn… được đông đảo đội viên và người nghe hoan nghênh. Nhưng bên sông Bồ ngày ấy. Một thiếu nữ rất xinh đẹp. Trong những đêm xa xăm ở Bochum. Hà Nội đã vang lên và làm nhiều đồng chí.

Bên này sông chính là Phù Lai quê ông. Tôi có dịp sang Đức dự đám cưới của cháu Lê Thanh Ly. Và đặc biệt nó giống những gì mà tôi hằng tâm niệm và phấn đấu cho thơ ca và cho cuộc sống của mình: giản dị và ân nghĩa.

Chiều trên sông Bồ. Tôi đã mang bài hát này làm quà cưới cho cháu. Thừa Thiên - Huế. Ngay đêm ấy. Cháu gọi tôi là bác ruột và gọi thi sĩ Tố Hữu là ông ngoại. Kể cả những người bạn Đức của cháu… Cũng bài hát này.

Để rồi sẽ cùng họ mãi mãi đi vào lịch sử… TRƯƠNG NGUYÊN VIỆT. Ảnh: Hồ Nam Một thời kì sau. Con gái đầu lòng của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh và tôi đã được nhận từ chị lời cảm ơn cho cả thi sĩ và tác giả âm nhạc rất thành tâm Họ đã đi suốt thế cục không nghỉ Như dòng sông chảy mãi cùng tháng năm Đôi bạn ấy cùng đi vào lịch sử Người là Danh tướng.

Rồi Đài Tiếng nói Việt Nam thu thanh với giọng ca của Sao Mai Hoàng Tùng và dàn hợp xướng.

Những câu thơ lại bỗng ào ạt đến với tôi. Như dòng sông bất ngờ có nước từ thượng nguồn đổ về và tôi hiểu đã bắt đầu thành hình một bài thơ: Bên này sông có một người nhà thơ Bên kia sông có một người đội viên Sông Bồ ơi bốn mùa nước xanh trong Đất của thi nhân. Chính họ. Đồng khoai… Tố Hữu đã viết như vậy sau 30 năm được trở lại quê nhà. Trong một buổi lễ kỷ niệm 93 năm ngày sinh nhà thơ Tố Hữu ở làng quốc tế Thăng Long.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét