Là “Đại tướng nông dân”
Việc ông gần dân. Câu cá. Chỉ huy du kích quần nhau với giặc Pháp. Nhưng phải sống cho hết “trăm năm” của kiếp người hữu hạn. Ai cũng nói dân là gốc. Sâu lắng. Nhớ cha. Nhưng ở ba tôi. Cũng với niềm yêu đời vô bờ ấy. Chưa kịp biết những gì ba làm cho những người lính ở chiến trường. Đấy là mảnh đất khô cằn. Luôn nghèo túng. Nhưng so với đất Thần Kinh.
# Mà ba tôi phát động. Nông thôn mà ông đề ra từ những năm tháng ấy có thể đến nay không còn hiệp với thời đại.
"Con người sinh ra có thể không sống đủ 100 năm. Hóa. Chỉ nói: “Đi đi. Nhưng vào thời khắc đó đã giúp nông dân tăng năng suất cây trồng. Như huyền thoại.
Đoàn văn công Tổng cục Chính trị. Cả nhà phải giấu bà mãi mới dám nói. Nó tự nhiên. Với ba tôi. Chính bà nội đã truyền lại cho lớp con cháu ý thức quật cường. Khi cùng các anh em trong gia đình đọc lại quơ di cảo của ba. Chúng tôi thừa hưởng tuốt những nét tính cách này của ba: yêu đời.
Trong hai tháng liền người ta không thấy ông đến cơ quan. Chính là dân mà ra và mọi quyết định của Đảng đều có một cội nguồn độc nhất vô nhị: mệnh lệnh và ý nguyện của quần chúng. Có thể vì ông mất quá sớm. Thời chiến mà ba phóng xe vào tận Vinh xem các đội viên đá bóng. Ngọn lửa cách mệnh không bao giờ tắt.
Chúng tôi nhớ về ngọn nguồn gia đình mình. Đi về những làng xa của phong trào “cờ Ba Nhất - gió Đại Phong”.
Con gái vị đại tướng dân cày đã đi vào lịch sử như một huyền thoại. Đại tướng mà phải chuyển sang làm nông nghiệp. Cường hào ác bá và bọn thực dân Pháp. Chụp ảnh. Xã Quảng Thọ. Có tức là ông đã sống thọ cùng đất trời. Sử. Sống đơn giản và đã mê cái gì thì hết mình.
Gặp lại các chú. Mọi người mới biết trong suốt hai tháng đó ông đã đi từ địa đầu giang sơn đến Vĩnh Linh. Nằm cách đế kinh Huế lộng lẫy không mấy xa. Những trải nghiệm trong cuộc đời hoạt động cách mệnh có nhẽ đã giúp ba tôi hiểu ra một chân lý giản dị: không có bất cứ một thành công nào của cách mạng cơ mà có thể thiếu đi sự giúp đỡ của quần chúng.
Bắn chim. Nhiều người nghĩ chắc ông bất mãn. Tôi cũng được nghe kể nhiều về một người cha nhân hậu và đầy tính nhân bản. Trước khi đi B. Khi còn trẻ. Và rồi thời đoạn chung cuộc của cuộc thế lại khoác balô khởi hành vào Nam đánh Mỹ. Bà nội sớm có tinh thần chống áp bức. Bà kể trong một cuộc biểu tình. Đi hoạt động ngày đêm nhưng không một lời trách móc.
Ông yêu thể thao và ham văn học nghệ thuật. Ba vui vì tên mình được gắn với ruộng đồng. Đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Thử thách. Huy động được sức người sức của từ hậu phương hội tụ cho tiền phương. Luôn đủ sức động viên và lôi cuốn. Dù là việc lớn hay việc nhỏ. Bà nắm lấy đầu nòng súng của tên quan Pháp và nói: “Tao thách mi bắn đó!”. Từ thuở thơ ấu cho đến ngày cuối cùng của ba tôi.
Nhưng gần 10 năm nay. Ba thích thơ Bút Tre và gọi ông ấy là thi sĩ nông dân anh tài. Ba có thể vừa cười vừa đọc cho chúng tôi câu thơ Bút Tre: Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh/ Anh về phân bắc phân xanh đầy chuồng mà chẳng lấy gì làm phiền lòng về sự “thiếu kính trọng”. Chúng tôi khôn xiết tự hào khi nghe mọi người gọi cha mình với cái tên như vậy.
Ông được người ta gọi là “Vị tướng phong trào”. Hết bị thiên tai mưa bão trắng trời trắng đất lại bị nhân tai - chiến tranh bom đạn liên miên tàn phá. Ba là người lạc quan. Nhờ ở đâu. Vì bà luôn tin vào sự chọn lọc đúng đắn của con trai. Địa) và dạy tri thức nghệ thuật. ? Người ta hay nói đến một Nguyễn Chí Thanh cương quyết và sắt đá.
Nhưng ít ai biết ông là người ký quyết định thành lập đoàn bóng đá Thể Công. Yêu đời khôn cùng.
Cần gì. Lý. #. Người thầy dạy toán của ba hiện đã chuyển vào miền Trung sống. Sang trọng nhiều giam giữ. Cách mệnh là của dân chúng và chính sách của Đảng phải xuất phát từ dân thì mới mong đạt được thành quả. Để lại cho bà nội tôi chín người con. Một vị tướng gắn bó với những người lính áo vải dép lốp súng trường. Không chấp nhận cường quyền áp bức.
Yêu cái gì là yêu đến cùng. Đầy ắp các sự kiện. Để đi ra khỏi cõi đời này mà không có gì phải tiếc nuối. Ba còn để lại bản “Chiến lược phát triển nông nghiệp Việt Nam đến năm 1975”. Nhưng đúng hai tháng sau ông xuất hiện ở Hà Nội. Huyện Quảng Điền. Cuộc sống của ba tôi không dài nhưng phong phú. Chúng tôi vẫn thường tới thăm vì ghi nhớ tình cảm và sự trân trọng của ông dành cho người đay đả trẻ đó.
Gia đình tôi. Hòa trong dân. Tôi vẫn suy nghĩ mãi về những điều đó để mong hiểu thêm về người cha của mình
Trong con mắt của những người con. Quê ở làng Niêm Phò. Giữ và truyền tinh thần quật cường. Sau này. Nhà nghèo phải đi làm thuê cuốc mướn. Từ làm bí thơ tỉnh ủy. Mà chỉ có mong muốn độc nhất vô nhị là hoàn tất nhiệm vụ mà Đảng và Bác Hồ uỷ thác. Khi Bác Hồ vừa mang ông tối hôm trước. Các bác đồng đội của ba kể lại hoặc qua sách báo. 000 hiệp tác xã Đại Phong trên toàn miền Bắc.
Bắt bớ. Chưa kịp đọc những gì ba viết. Sang chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Ông mời thầy về dạy văn hóa (toán. Biết ông ra đi rạng sáng ngày mà ông định vào mặt trận. Khi mới 20 tuổi. Bà nội tôi hầu như chơi biết khái niệm cách mệnh hay Việt Minh là gì. Mà ông chính là dân rồi. Thế là bà nội tôi mất một phần bàn tay phải. Đời này qua thế hệ khác. Tỉnh Thừa Thiên - Huế. Vì sao. Bất công.
Đại tướng Nguyễn Chí Thanh cùng con gái Nguyễn Thanh Hà tại chiến khu Việt Bắc năm 1952 - Ảnh: tư liệu gia đình Bà Nguyễn Thanh Hà - Ảnh: Việt Dũng “Câu chuyện trăm năm” dưới đây được kể bởi bà Nguyễn Thanh Hà.
Sỏi đá nhiều hơn lúa gạo. Ông vác sách bút đi học siêng năng như một cậu học trò ngoan.
Tôi nhớ bàn tay phải của bà nội chỉ còn có bốn ngón. Gắn bó máu thịt với nhân dân.
Trăm năm qua kể từ ngày ba tôi ra đời và ông cũng đã rời khỏi cõi đời này 47 năm rồi nhưng mọi người vẫn nhớ và yêu quý ông.
Ông không cần phải học tập. Cũng có thể vì ông không muốn tự tả mình. Và chỉ một năm sau. Thể Công đá ở đâu ba đi xem ở đấy. Rồi lại đi làm nông nghiệp. Dẫn đường cho dân gần như là một thuộc tính trời cho. Chưa kịp hiểu hết về ba. Các đồng chí của ba kể lại: khi ba được phân công làm trưởng Ban nông nghiệp trung ương.
La hét cổ vũ như một cổ khích lệ chân chính. Chúng tôi hiểu có những câu chuyện tưởng như huyền thoại về ba thật hơn cả sự thật. Không cần một cụ nào cả. Đấy là điều mà những người con chúng tôi kiêu hãnh về cha mình nhất.
Tù tội. Không cần ai vận động. Và làm cách nào ông có thể hoàn tất những nhiệm vụ khó khăn đến như vậy? Dù biết đó là việc của tổ chức.
Nhưng chỉ có mẹ tôi mới hiểu bà đau đớn thế nào khi ba mất. Năm 1964. Không có bà nội như vậy thì đã không có ba của chúng tôi. Hí hước. Phải “ba cùng” để hiểu dân. Tới từng làng xã xem người dân đang làm gì. Sau những trận đánh Pháp ở chiến khu Bình - Trị - Thiên mà ba tôi làm bí thư phân khu ủy hồi đầu những năm 1950.
Có một điều làm cho tôi băn khoăn mãi. Chứ chưa hiểu hết một Nguyễn Chí Thanh dịu dàng. Chúng tôi không được hiểu nhiều lắm. Đó là về con người công việc của ba.
Cả phố cũng quen với mái tóc bạc của bà trên bancông. Ông chết đi nhưng không “mất”. Nhưng cũng chính mảnh đất khắc nghiệt ấy đã sản sinh ra những con người trong quê hương. Vị đại tướng trước khi vào trận mạc vẫn để tâm não vào những thửa ruộng ở hậu phương.
Đã có 1. Những chính sách về nông dân. Trong đầu tôi lại văng vẳng câu thơ của chú Tố Hữu: Nỗi niềm chi rứa Huế ơi/ Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên. Trong con mắt của ba tôi.
Cuộc thế ba quá ngắn ngủi và có nhiều điều về cha mình chúng tôi chỉ được nghe các chú. Nhưng tôi không hiểu làm sao mà một vị tướng nông dân lại đứng ra bảo vệ một khúc ca quan họ trên chiến trận Điện Biên. Ba chúng tôi. Ngày ba đi B.
Cha tôi. Đến hiện. Đòi giảm tô giảm tức. Bà nội luôn đi đầu trong những cuộc biểu tình của dân làng chống địa chủ. Bà biết con mình giấu tài liệu trên mái nhà. Ba tôi mất khi tôi mới 17 tuổi và các em tôi còn quá nhỏ.
Bà không hề khóc. Nó bắn thật. Các bác đồng đội đồng chí của ba. Với những phong trào quần chúng. Tôi nhớ nhất hình ảnh bà nội hồi tôi còn nhỏ: bà đứng trên bancông ngôi nhà 34 phố Lý Nam Đế (Hà Nội) - phố nhà binh - nhìn ra đường đợi con trai về. Ông luôn thế. Nhất là nghệ thuật dân gian. Đã sống trọn như vậy" Ông nội tôi mất sớm. Không lùi bước trước uy vũ.
Sống thật đời thường và khôn xiết tình cảm. Cho những người nông dân. Một sĩ quan Pháp kê khẩu súng ngắn vào đầu bà dọa nếu không giải tán hắn sẽ bắn. Ba dự hết thảy những trận bóng của đội Thể Công mà ba yêu như máu thịt. Tôi vẫn chưa hiểu vì sao ba tôi lại có thể làm được những việc khác nhau như thế.
Bạo lực. Ham cái gì là cuồng nhiệt. Ông về Đại Phong ở với dân suốt nửa tháng. Có lẽ thành ra mà mọi người thích gọi ba là “Đại tướng dân cày”? Ai cũng biết đến ông như một vị tướng trận.
Làm chỗ dựa tinh thần của ba trong suốt cuộc đời. Đánh giặc xong lại về!”. NGUYỄN THANH HÀ - THU HÀ ghi Yêu đời hết sức Có những điều rất lạ về ba mà càng ngày tôi càng tìm hiểu càng thấy huých.
Chống thu hồi đất của dân cày. Nó thế tất. Tất tật tấm hình chụp ba không có bức nào là ba không cười. Bác Hồ đã khen tặng ông là “Vị tướng du kích”. Vì Nguyễn Chí Thanh là ở trong dân mà ra. Được nhiều người biết đến với tên Nguyễn Chí Thanh. Nguyễn Vịnh. Bà nội đã ở bên cạnh ba. Nhớ về quê hương. Một chính ủy Quân phóng thích miền Nam lại có thú vui tăng gia. Ngày từ chiến khu Việt Bắc về thủ đô.
Nhưng cũng đã gần 50 năm rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét