Thực tại bấy lâu vẫn còn rất nhiều người do hiểu biết có hạn, nên họ xem người bị nhiễm HIV như “quái vật” hoặc thậm chí như những tên “tội phạm” đáng sợ
Đau xót kể lại thế cuộc bất hạnh của mình khi bị chính những người nhà kỳ thị Trường hợp của chị Nguyễn Thị N.
Gia đình coi C. (SN 1984) ở Bắc Giang là một thí dụ minh chứng. Một lần anh T. Trái lại B. Khi mà con người ta bị dồn đến bước đường cùng, khi không còn có thể níu kéo cuộc sống bình thuờng, điều nảy sinh sau những chất chứa trong lòng là sự hận thù khủng khiếp. Phạm Văn C. Nên đi xét nghiệm. Uống, rồi bình phẩm đủ chuyện sau lưng.
“Vượt rào” với gái bán hoa, ngờ đâu đó là ngày định mệnh khiến thế cục họ toang hoang. Theo tìm hiểu của phóng viên, được biết, năm 2000, chị N.
Chị N nói trong đau xót: “Sau khi chồng tôi mất, gia đình nhà chồng chính thức đuổi tôi ra khỏi nhà khi vành khăn trắng vẫn còn trên đầu tôi và tuyên bố: “Không cho tôi nuôi con, kể cả không cho đến thăm cháu bé (vì xét nghiệm cháu không bị nhiễm HIV).
Hàng ngày, Tính chỉ một mình làm bạn với ti vi hoặc ngồi trước cửa nhà, mắt nhìn xa xăm, bé chỉ ước mơ được đi học, có thầy cô và được chơi với bạn bè. Là đồ nghiện ngập đáng sợ. Thực tại, sự kỳ thị còn gây nguy hiểm cho chính người đi kỳ thị người khác. Bởi họ nghĩ không còn gì để mất. Thấy bé Tính khao khát được đến trường, gia đình xin cho bé Tính đi học lại.
Hai vợ chồng ôm nhau khóc. Anh chồng nức nở nói: “Anh giết em rồi!”. Ở Hưng Yên. Đó là Nguyễn Thị Thanh B. Không phải là người xấu, B. Bởi họ lo tôi sẽ lây truyền sang cháu, tôi đành phải quay về nhà bác mẹ đẻ để sinh sống cùng với nỗi tuyệt vọng và nhớ con đến quặn lòng”. Cùng con trai đi xét nghiệm tại viện Đống Đa (Hà Nội) và rụng rời khi cầm trên tay kết quả dương tính.
Luật phòng, chống vi rút gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người (HIV/AIDS), tại Điều 4 quy định rất rõ về quyền và bổn phận của người nhiễm HIV/AIDS: “Người hiễm HIV có các quyền sau đây: Sống hòa nhập với cộng đồng và xã hội, được điều trị và chăm sóc sức khỏe, được học văn hóa, học nghề, làm việc, được giữ bí mật riêng tây liên tưởng đến HIV/AIDS.
Người bệnh phải đối diện với cuộc sống bị cô lập và lẻ loi, họ không chỉ bị tầng lớp kỳ thị, mà còn bị chính người nhà hắt hủi, lánh né.
Nhưng ngày bà nội đưa bé đến trường, rất nhiều người nhìn hai bà cháu với ánh mắt ghẻ lạnh, xa lánh và họ phản đối không cho Tính vào học. Lấy mãi của gia đình không được, C. Có thế họ mới không nghĩ quẩn mà trở lại con đường tội lỗi. Như một gánh nặng cho đến khi bị bắt và đi trại cai nghiện trở về. Họ rửa cái cốc uống nước thật kỹ phải C. Nhiều người luôn né tránh, không dám đến gần người có HIV.
Trên Thực tế, C. , “Bản án kỳ thị” lại đến không chỉ từ tầng lớp mà đến từ chính cha mẹ đẻ của anh T. Quay sang ăn cắp của những người xung quanh.
Bởi nếu vấp phải rào cản của dương thế kỳ thị, thì họ như một lần nữa chơi vơi chẳng biết cuộc thế sẽ trôi về đâu.
Tìm mọi cách kiếm tiền mua thuốc. Cuộc sống của anh chị diễn ra yên ả và hạnh phúc. Ở Hà Nội. Mẹ Tính cũng do suy sụp tinh thần mà đã từ trần. Nói với chị N: Anh T. Tương tự trường hợp của bé Phạm Thị Tính (đã được đổi tên), ở Vĩnh Phúc, cháu bị nhiễm HIV nên không được đi học, do bị những người dân xung quanh kỳ thị.
Năm lên 3 tuổi, gia đình cho Tính đi học mẫu giáo. Để có tiền phục vụ cơn nghiện của mình, C. Bởi trên hết là họ cần được xót thương, tin cẩn và đùm bọc của chính người thân trong gia đình. Tái phạm vì bị kỳ thị Theo tìm hiểu của PV báo ĐS&PL, nhiều diễn tả của sự kỳ thị diễn ra trong cộng đồng dưới nhiều hình thức khác nhau: Sự cáu gắt, ánh mắt khinh thường, lảng tránh, phân biệt đồ dùng, không nhận được thái độ tin tưởng.
Mọi người ơi, con vô tội. Nếu chúng ta biết đón nhận, khích lệ, san sẻ cùng họ, tạo cho họ thời cơ được hòa nhập cộng đồng, thì những người nhiễm HIV, những người nghiện, hay những tù đọng, họ có cơ hội được làm việc, và không quay ra “trả thù đời”. Đã hận đời mà thành gái bán dâm. Lên 3 tuổi, người bạn thân của T. “An tử” đến từ người nhà Sự kỳ thị bao giờ cũng là động thái tiêu cực khiến cho những người trong cảnh ngộ đó bị thương tổn nghiêm trọng, đẩy họ vào bế tắc.
Ở độ tuổi như bé Tính, dù chưa nhận thức được mình đang mang trong người bệnh tật, nhưng với những cái nhìn moi móc của láng giềng hàng xóm, sự cản ngăn không cho em đến trường… đã và đang làm cho cuộc sống của em trở nên u ám, buồn tủi và không thấy tương lai. #, Đối với những đối tượng từng thuộc vào nhóm lợt từng lớp. Bản thân B. (Huyện Mê Linh, Hà Nội) từng là đối tượng nghiện hút, trữ ma túy.
Điều đau đớn nhất với vợ chồng chị N. Còn chị như cái xác vô hồn, tay chân như cứng lại và tim như ngừng đập
Sinh cháu trai đầu lòng khỏe mạnh, gia đình chị như được nhân đôi hạnh phúc. Tuy nhiên, số phận thật trái ngang. Đó là những gì khủng khiếp nhất, mà chỉ những người trong cuộc mới cảm nhận được. “Nhiễm HIV không đồng nghĩa với án tử hình, nhưng chính sự kỳ thị của cộng đồng mới khiến người bệnh chết nhanh hơn” - Đây là hai thông điệp lớn của Hội nghị quốc tế về HIV/AIDS đã diễn ra tại Mỹ năm 2012.
Nhẹ nhàng về nói với chồng: “Anh nên đi xét nghiệm xem sức khỏe thế nào, dạo này anh có vẻ không được khỏe…”. Nhiều người không may là nạn nhân của trò đùa mệnh cũng câm nín mang theo cuộc đời mình nỗi đau mang tên “kỳ thị”.
Trời ơi đất hỡi như sụp đổ, chị lao một mạch về gặp chồng và đưa kết quả cho chồng xem. Không ai muốn tiếp xúc hay trò chuyện, họ luôn phải đối mặt với những áp lực vô hình rất lớn từ thái độ kỳ thị và phân biệt đối xử của cộng đồng.
Tính bị HIV do lây từ bác mẹ. Hôn phối với anh Trần Trọng T. (ĐSPL) - Không ai muốn xúc tiếp hay trò chuyện, họ luôn phải đối mặt với những áp lực vô hình rất lớn từ thái độ kỳ thị và phân biệt đối của cộng đồng. Liên tưởng đến việc tiền bạc, vay mượn, dù là nhỏ nhất nhưng cũng không ai trợ giúp C.
Họ cần sự cảm thông, sẻ chia của cộng đồng xã hội. Mỏi mòn và đã chết vì HIV, khi cậu con trai vừa tròn 5 tuổi. Một cảm giác đau đớn, sợ hãi đến tột bực đậy lên cuộc đời họ. Phải được viện trợ, được sẻ chia từ phía cộng đồng. Sống trong nhà chồng lặng lẽ như một cái bóng. Đặc biệt đối với những nạn nhân nhiễm HIV nói riêng, không chỉ đợi bị kỳ thị, ngay tại thời điểm những người khi mới phát hiện mình nhiễm loại virút này, cũng đã làm họ như chết đứng.
Một năm sau đó chị N. Em vô tội, nhưng thương thay em cũng lại là một nạn nhân của thói kỳ thị khiến lòng người trăn trở. Từ ngày chồng mất, chị N. Trong đầu chị thoáng hiện ra hình ảnh cái chết đã được báo trước, một cảm giác đớn đau xen lẫn nỗi sợ hãi đến hoảng hồn. ”. Việc một cô gái bị cưỡng dâm dẫn đến nhiễm HIV, khi đến trường, lại bị nhà trường từ khước.
Lương Liễu -Trần Hải. Vì bị kỳ thị, nhân vật trong ảnh đã dấn mình đi bán dâm để rồi bị nhiễm HIV Mặc dù B. Chỉ là nạn nhân, đáng nhẽ B. Là một phụ nữ thôn dã vốn đôn hậu, chị N. Ai cũng giữ một khoảng cách tiếp xúc, dè chừng.
Thậm chí, kỳ thị còn được xem là “bản án thứ hai” dành cho người trót lầm đường, lạc lối. Họ không chết vì virút HIV, mà họ chết bởi chính sự kỳ thị của cộng đồng và sự ghẻ lạnh của chính người nhà.
Trước sự kỳ thị của gia đình, cộng với sự sợ hãi lo lắng kéo dài và không đi khám để điều trị kịp thời, anh T. Sự kỳ thị như là nỗi ám ảnh, như “bóng ma” bao trùm tuốt tuột khiến cho họ đau đớn mà chẳng thể hét lên tiếng cầu xin: Đừng kỳ thị tôi! Sự kỳ thị không chỉ đẩy một con người đến chỗ vô vọng mà sự kỳ thị thực sự đã góp phần “giết chết” nhiều người. Sự kỳ thị như là nỗi ám ảnh, như “bóng ma” đắp vơ khiến cho họ đớn đau mà chẳng thể hét lên tiếng cầu xin: Đừng kỳ thị tôi! Không ít những con người từng một thời lầm lạc, nay muốn quay về nẻo thiện, lại gặp lắm gập ghềnh.
Bởi có trường hợp chính người kỳ thị lại thành nạn nhân của người bị kỳ thị. Trên đây chỉ là một trong số ít những chứng dẫn cụ thể về sự phân biệt đối xử với những đối tượng tầng lớp. Thấy bất an, chị N. Bị nhiễm HIV và bảo chị N.
Nhưng vì quá sợ hãi nên anh T. Không nhận được sự chia sẻ thông cảm từ phía gia đình nhà chồng, trái lại còn bị kỳ thị, xa lánh. Tiếc rằng, chị N. Chồng chị cố định không đi. Uẩn khuất sau những số mệnh, những cuộc đời là tiếng kêu cứu không lời của chính họ.
Phải san sẻ cổ vũ chị, bởi lỗi không phải do chị gây nên. “Sự kỳ thị của cộng đồng khiến nạn nhân càng lún sâu vào lỗi”. Vẫn luôn coi C. Khi cậu con trai của chị N. Rất muốn được tới trường, được học hành vui chơi như bao bạn khác. Nhưng sau đó, nhiều phụ huynh học trò đã yêu cầu nhà trường không cho em đi học vì sợ lây bệnh sang con em họ.
Và những nghĩ suy thụ động luôn bao vây, bám chặt lấy họ khiến họ chẳng thể “trở về” trên con đường hoàn lương. Chị N. Thương cháu, bà nội thường ngắt hoa và gấp thuyền giấy hay tìm cho cháu những con búp bê cũ nát mà người ta vứt ngoài đường về cho cháu chơi. Có trường hợp không phải là lỗi của nạn nhân. Lại bị phân biệt đối, cộng với cuộc sống gia đình khó khăn, cha mắc bệnh tim, mẹ bị thần kinh, trong thể quá bức bách, bị dồn vào ngõ cụt rút cục B.
Về mặt pháp luật và cả đạo đức, đáng nhẽ trong tình cảnh như vậy, gia đình chị N.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét