Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Hành chiêm ngưỡng trình giải mã bí hiểm kho tiền cổ lớn nhất Việt Nam.

Với tiền giấy

Hành trình giải mã bí mật kho tiền cổ lớn nhất Việt Nam

Càng không hiểu. Ảnh Dương Thu. Để tiền không bị ẩm mốc. Khi quan niệm trời tròn đất vuông. Thẩm mỹ cao. Tiền loại này thường được đóng dấu riêng của Ủy ban kháng chiến. Có những đồng tiền in chữ đẹp đến mức nhiều nhà nghiên cứu chữ phải thốt lên vì sự sắc nét tinh tế. Ông phải đặt hộp gỗ chuyên biệt từ Thái Lan.

Ngoại giả nhiệt độ bảo quản cũng rất quan yếu. Mỗi người giữ một nửa rách.

Ông Thạo đặc biệt thú với những đồng bạc thời kỳ kháng chiến chống Pháp của Việt Nam. Là truyền đơn tuyên truyền cách mạng. Họ mới giở ra thì quá tiếc vì tiền đã bị mối mọt và nước mưa thấm qua cột nhà làm mục nát hết.

Bà dặn con cháu khi bà chết thì chôn theo. Càng lật mở thì thế giới người xưa lại càng gần hơn. Trái lại. Nếu mua một con gà trị giá năm mươi đồng mà người mua chỉ có tờ một trăm đồng còn người bán không có tiền trả lại. Một lần khác ở Tuyên Quang. Đồng tiền được khắc chữ và họa tiết rất cẩn thận. Kĩ càng. Phải rất lâu sau khi tìm mua được sách của tác giả Đinh Phúc Bảo. Họ thấy nể sự tìm tòi của ông.

Đó là in tiền song song cùng truyền đơn. Dù gian khổ mấy ông cũng cảm thấy vui vẻ nhẹ lòng khi nhìn thấy những đồng tiền cổ trong tay mỗi người bản trao cho mình. Tiền không dễ bảo quản Theo ông Thạo. Do sự đô hộ của thực dân đồng thời tồn tại chế độ phong kiến và cuộc tranh đấu lặng thầm bền bỉ của quân dân kháng chiến nên các loại tiền trên thị trường vô cùng phong phú và đa dạng.

Ông phải đóng khung kính. Đến khi ông đến. Người ta đúc tiền đồng hình tròn và ở giữa có lỗ vuông. Từ những vật dụng thô sơ đến kim khí đồng. Chữ viết không được chú trọng sẽ thấy những nét nguệch ngoạc. Ông Thạo khá ưng ý vì nhờ có những đồng bạc tưởng vô tri vô giác mà ông đã hiểu được lịch sử.

Họ sẽ xé đôi đồng bạc. Theo thống kê của riêng ông. Một bài toán khó đặt ra khi ông không thể hiểu hết chữ khắc trên tiền. Khi đó. Đó là câu chuyện về một bà cụ có bọc tiền từ thời tổ sư để lại nhưng bà giữ nhất quyết không bán. Có những nơi. Hay gọi là tiền tem phiếu vì giá trị của chúng được quy ra những mức tương đương như 5 đồng.

Vì vậy. Cứ mải mê như thế. Tiền tem phiếu chỉ được dùng từ 3 - 5 ngày. Trong bộ sưu tập đồ sộ của mình. Hoặc đường lầy lội do mưa. Có những địa bàn đi xe máy vào rồi bị cô lập mấy ngày không thể đi ra. Lá cọ bên ngoài.

Việc bảo quản tiền cũng rất tốn công sức và tiền tài. Thậm chí vì quá hiếm tiền. Người ta không ngần ngại việc chấp nhận xé đôi đồng tiền để tiêu. Đơn điệu. Đương đại của thời đại sau so với thời đại trước. Có những kỷ niệm khó quên đối với ông. Nếu có đào đất lên thì tiền cũng mục hết. Việt Minh đánh chiếm đến đâu. Đó là thời điểm những năm 1948 - 1950. Tiền tem phiếu kiểu này nhằm ứng cứu kịp thời trong khó khăn.

Thời điểm nào giang sơn bình yên. Chẳng những vậy. Từ những thứ giấy bản dễ mục nát cho đến polyme… sờ soạng đều nói lên sự phát triển. Đồng bạc sẽ được sử dụng thường nhật. Còn những loại tiền khác đều mang tiêu hủy để khẳng định chủ quyền của vùng được tự do. Ý muốn ấy như mò kim đáy bể vì người ta không quan hoài nhiều đến vấn đề này. Bọc nilon. Nhiều năm họ không nghĩ ra. Ông gặp một gia đình xưa có người làm thủ quỹ của xã.

No ấm. Thời điểm chiến tranh tao loạn cũng là lúc đồng tiền được dùng một cách linh hoạt nhất. Ai cũng nghĩ đó là tiền và khi nhặt được. Những ngày trèo đèo lội suối lên non để có được đồng bạc như mình mong muốn là những tháng ngày ông không bao giờ quên. Những đồng tiền biết nói Mỗi đồng tiền đều ẩn chứa tính thẩm mỹ khăng khăng. Điều này cho thấy ở thời điểm đó.

Luật pháp lúc đó chưa được thắt chặt. 20 đồng. Ông tâm sự: "Nếu đoán biết hoặc thông báo nơi nào đó có tiền cổ mà mình không trực tiếp đến để xác minh thì tự thấy có lỗi và ăn không ngon ngủ không yên". Ông kiên tâm tìm mua sách nói về các loại tiền. Lúc ông Thạo đến.

Ủng hộ kháng chiến. Chất liệu đồng tiền cũng đổi thay theo thời gian. Càng tò mò trằn trọc và càng thấy thích. Rồi chuyển sang bạc. 10 đồng. Văn hóa giang sơn qua các triều đại. Trước đây. Sẽ mang theo tiền riêng để lưu hành ở vùng mình đã phóng thích. Luôn phải bật điều hòa giữ không khí khô ráo. Khi người dân vi phạm.

Có một cách mặc cả địch và ta đều dùng. Thế nhưng. Những người được cấp phiếu đó sẽ được miễn phí một số đồ dùng qua các trạm trên đường tiến quân. Để gìn giữ tiền cổ. Cho đến nay. Gọi chung là tiền kháng chiến.

Thí dụ trên đồng tiền phát hành những năm 1946 - 1948 ghi dòng chữ: "Kẻ nào có hành vi phá hoại loại giấy bạc này sẽ bị trừng trị theo quân pháp". Cũng có khi người ta in truyền đơn vào một góc riêng chung với tiền và khi cắt phần truyền đơn đó đi.

Những giai đoạn sơn hà khó khăn hoặc kinh tế kém phát triển. Trong những chuyến lang thang nặng lòng với tiền cổ.

Cả vùng Cao - Bắc - Lạng - Hà - Tuyên - Thái (cũ) để tìm. Lực lượng quân đội là chủ đạo. Có một kỷ niệm mà ông Thạo rất khó quên trong những kỷ niệm về tiền kháng chiến. Mặt sau in chữ. Sự thiếu đồng nhất in trên mỗi đồng bạc.

Ông mới bắt đầu lật mở dần những bí mật đằng sau mỗi đồng bạc cổ. Bên cạnh đó có sự tồn tại của những phiếu tiếp tế. Đi lấy tiền về chưa kịp phát cho dân nhưng vì chiến tranh nên họ buộc tiền vào cột nhà. Đó là câu chuyện chỉ có ở thời kháng chiến khi cái khó ló cái khôn. Thấy tiếc vì đã không gặp được ông sớm hơn. Tiền cũng là khẩu hiệu. Ở thời điểm đó. Tiền có dấu mới có giá trị dùng.

Đã có hơn bốn mươi loại tiền cùng tồn tại và có giá trị sử dụng. Dương Thu. Phủ bạt kín tránh ánh sáng làm mất màu của tiền. Một mặt sẽ in hình đồng tiền. Người hơn 20 năm ngủ muộn Tìm được tiền nhiều đã khó nhưng để chọn đúng những đồng tiền minh chứng cho một thời đại của một ông vua cụ thể thì không phải chuyện đơn giản.

Ông cho biết tiền kháng chiến là tiền khó sưu tập nhất vì phải trực tiếp lên tận chiến khu xưa. Ông chưa bao giờ ngủ trước 3h sáng. Suốt hơn hai mươi năm. Đó là việc ông đã phải bỏ ra hơn hai chỉ vàng lúc đó để sở hữu một đồng bạc nhìn khôn xiết thô sơ.

Ông Thạo phải đặt mua những hộp gỗ tốt có thiết kế riêng bên trong hợp để lưu giữ tài sản của mình. Không theo hiến pháp và pháp luật như ngày nay. Họ phát hiện ra truyền đơn. Ngoài ra có tiền quân đội hay cũng có cách gọi khác là phiếu Trường Sơn.

Quyền xử lý thuộc về quân đội. Với tiền xu. Thậm chí phải nhờ người dân bản nhấc xe qua vì gặp núi sạt lở.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét