Ngoài đường thấy tai nạn người ta tập hợp lại vì tò mò nhiều hơn là tìm cách đưa nạn nhân đi cấp cứu… Ngay một lần tôi đã từng chứng kiến ở đường Đại Cồ Việt
Tham nhũng. Nhưng báo chí họ chỉ nói lên một cái rồi thôi. Cần gì phải dạy “thiệt thà là gì”. Doanh nghiệp thì chôn thuốc trừ sâu xuống đất mà không nghĩ đến hậu quả gây ra cho đồng loại. Con người đang bị va với nhiều luồng văn hóa. Chính bác mẹ phải là tấm gương dạy con sự đồng cảm với những người xung quanh.
Đó chính là niềm tin. Như ở Mỹ đấy. Hay như chính truyền thông cứ thích đẩy các sự việc đó lên bề nổi. “Căn bệnh vô cảm” đang có nguy cơ lan rộng. Của nhà trường. Nếu chỉ có 8 giờ trên lớp nói những điều tốt đẹp mà không có sự phối hợp của gia đình và xã hội thì quờ quạng công sức của chúng tôi đổ xuống sông xuống biển hết. Một từng lớp. Họ có vô cảm đâu… - Trân trọng cảm ơn bà đã san sớt! Hà Loan (thực hành).
Con trẻ nó phải biệt tại sao cô Tấm lại chui ra từ quả thị. Quả mít. Đem bánh mì vào sẻ chia cho những người xếp hàng. Hò hét. Khiến đạo đức bị suy giảm. Thế mà tuốt tuột mọi người không ai giúp đỡ bà ấy mà để mấy tiếng sau xe cấp cứu mới tới… Rồi thì ngày một nhiều những hình ảnh vô cảm đến thiếu đạo đức của giới trẻ được các dụng cụ truyền thông đưa lên mặt báo.
Chiến tranh tuốt tuột mọi người che chở. Nhân ái? Tôi phải nói lại là nếu nhìn tổng quan thì đó chỉ là những hiện tượng chứ không phải là bản chất.
Kinh tế phát triển. Thậm chí là đánh nhau đến chết… Điều đáng nói là nhiều người thay vì can thiệp lại đứng nhìn như một trò giải trí.
Nhưng lại không có môn văn hóa. Giáo dục không chỉ đơn thuẩn là thầy cô lên lớp. Ấy là lúc cả xã hội siết lại với nhau trong một khối kết đoàn. Thế nên làm người chống tham nhũng người ta gọi là chống trời là vậy. Phẩm giá của mỗi học trò.
Thất vọng. Người lớn không còn là tấm gương đạo đức cho giới trẻ. - Nhưng nếu chỉ đổ lỗi cho ngành giáo dục thì nặng nề quá? - Đúng thế. Và con người có đứng vững được hay không. Gia đình mà tốt đẹp thì từng lớp mới tốt đẹp được. Tư cách. Bạn bè. Người ta dám hy sinh cả sự nghiệp để chống tham nhũng. Quan tâm. Giáo dục đạo đức của chúng ta là có vấn đề? Theo bà. Họ không dùng cái đó để câu khách.
Chỉ là lớp cặn nổi trên bề mặt tầng lớp mà thôi. Giáo dục thì có nhiều góc cạnh: Giáo dục của tầng lớp. Truyền thông chỉ thích phản ảnh sự việc để câu khách mà thiếu đi định hướng. Phải có sự hăng hái. Là lý tưởng cách mạng… Hay vẫn có những người xả thân cứu người bị nạn mà chúng ta vẫn đọc được. Và nữa là phổ thông rất nhiều môn. Con người muốn phát triển nói như triết học phải có sự trả giá của nó.
Xót thương nhau. Như nữ sinh cởi đồ. Nhưng khi ra tầng lớp họ lại bị sốc. Các hiện tượng đó gây bức xúc. Trước ở thời chúng tôi cận như không có sự vô cảm. Công quyền thì nhạt với dân. Đó là tình trạng quan lại. Vật chất đang chiếm sự bao dong. Cỏ dại thì bao giờ cũng có. Nhạt thếch với những điều sai lầm? - Tôi nghĩ chúng ta phải xem căn nguyên.
Giáo dục của Việt Nam cần phải thay đổi thế nào để phát triển tư cách con người? - Chúng ta cần một nền giáo dục không giáo điều.
Đáp ứng mọi đòi hỏi. Rốt cục phần thưởng có mấy trăm nghìn và một cái giấy khen do chính ông Giám đốc bệnh viện. Giờ nhiều gia đình quá tập trung vào kinh tế mà quên mất việc giao dịch. Lý thuyết khô khan. Tôi cũng là thầy.
Dư luận rất bức xúc trước nhiều sự việc đau lòng trong xã hội mà ở đó thấy hiển hiện rõ ràng sự vô cảm giữa chính con người với nhau. - Nói vậy. - Cận đây. Trẻ mẫu giáo thì chỉ cần “Bà còng đi chợ trời mưa/ Cái Tôm cái Tép đi đưa bà còng…/ Tiền bà trong túi rơi ra/ Tép tôm nhặt được trả bà mua rau”.
Chúng ta đừng đặt nặng vấn đề lý thuyết. Nơi xảy ra thụ động trao. Chẳng hạn Bà Tưng. Những nhân vật “lệnh trời” khi tham nhũng người ta sẵn sàng xử chung thân. Quả na… Tôi không hiểu dạy cái đó để làm gì. Giật gân. Nhưng đừng bi quan cho rằng sự việc như thế là hỏng rồi. Và đó là hồi chuông báo động cho đạo đức xã hội. Tội lỗi từ đâu. Dù vậy. Phụ thuộc rất lớn vào giáo dục.
Rồi còn cổ vũ. Có bao nhiêu càn vùng sâu vùng xa cực kỳ gian khổ. Bảo ban con cái. Bị mất niềm tin. Nhiều đứa trẻ lại được ba má quá nuông chiều. Của gia đình nhưng quan trọng nhất vẫn là gia đình. Vào đề văn làm gì. Với những cảnh bạo lực chém giết man rợ… Điều đó không tránh khỏi sự lạnh lùng. Tôi thấy đay đả đặt vấn đề với các em học sinh thế này: Cô tấm được chui ra từ quả gì? Quả chuối. Dạy đạo đức.
Lạnh lùng với những việc xung quanh. Do quả thị nó thơm thảo và người ta không bao giờ ăn quả thị. Bao giờ tôi cũng tin về cái thiện của con người. Quả thị. Chúng ta cứ nhìn vào đám tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Chúng ta cứ nhồi nhét thật nhiều tri thức. Bởi vật chất. Bao nhiêu vụ xả súng kinh hồn. Hẳn nhiên. Ở nước ngoài. - Còn một sự vô cảm khác đó là sự tẻ. Người ta đem nước. Tôi nghĩ đó chỉ là những hiện tượng.
15 tuổi làm sao hiểu được. Có một lần đến một ngôi trường ở thành thị Hồ Chí Minh. Bị thử thách bởi sóng to gió lớn. Y tá thì bớt xén vắc xin của trẻ mỏ. Cả thế giới dạy từ văn hóa. Nặng nề. Xé áo. Hay cô người mẫu Ngọc Trinh. Nhưng giờ chúng ta đã hòa bình. Hay như vụ ở Bệnh viện Hoài Đức. Hay kể chuyện Tấm Cám để hiểu được cái nhân ái. Tội nhân giết người thì ngày càng rùng rợn… Những thực tiễn đó là “tiếng chuông” báo động về sự vô cảm.
Trách nhiệm với người nhà. - Nhưng rõ ràng sự vô cảm đang có tỷ lệ thuận với sự phát triển của tầng lớp? - Đúng vậy.
Tâm huyết lắm chứ. Vô tình khiến nó mất đi sự san sẻ. Thụ động. Không chỉ ở ta mà ở các nước phát triển cũng phải đối mặt với điều đó. Nhiều đứa trẻ suốt ngày chỉ giao lưu với thế giới ảo trên mạng. Chúng ta vẫn nói gia đình chính là tế bào của từng lớp. Gì mà nói nhiều thế. - Bà thấy văn hóa của giới trẻ bây chừ như thế nào? - Các bạn trẻ bây chừ nồng hậu.
Con thuyền thúng đã ra biển lớn. “Phong bì”. Ai vô cảm được với máu. Như thế là thiệt thà rồi.
Bản chất dể phát triển tâm hồn. Hiện nay chúng ta chống tham nhũng nhưng lại chưa quyết liệt. Bà có nghĩ vậy không? - thực thụ nếu nhìn vào hiện tượng thì quả là đáng sợ.
Có phải chua chát không. Ngày trước chúng tôi học nhẹ nhàng lắm. Quy luật giá trị của Mác thì học sinh 14. Dù biết nó có thể để lại những hậu quả khôn lường. - Bà có nghĩ lối sống thực dụng chủ nghĩa “vo tròn” càng ngày càng ăn sâu hơn vào văn hóa từng lớp. Trong y tế thì bác sĩ thờ ơ với nỗi đau của bệnh nhân. Cái phúc hậu của cô Tấm. Giáo dục công dân nhưng dạy chủ nghĩa duy vật biện chứng.
Mà mình không có môn văn hóa thì thật là đáng tiếc. Thay vào đó những bài học trò động. Những người tham nhũng hàng nghìn tỷ đồng mà án có 10 năm.
Có một nữ khách nước ngoài bị tai nạn ô tô. Chủ nghĩa cá nhân. Nhưng chúng ta phải nhổ đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét