Cô thầy thuốc vui lắm
Riêng con còn sợ hãi hơn. Con có bao giờ thấy thầy thuốc khóc đâu. Fvhospital.
Thông báo thêm vui lòng truy cập http://viban. Sốt hoài không hạ được. Gửi về website: http://viban. Ba mẹ lo âu lắm. Lần nào con cũng mệt và ói cả. Com hoặc email: cauchuyencuaban@fvhospital. Con nghĩ nếu mẹ thấy thương quá sẽ chở mình về nhà nhưng mẹ không làm vậy. Con không dám nhìn cô nhiều nhưng giọng cô nhẹ và cô hay cười nên con thấy vui khi chơi với cô.
Thế là con gào khóc. Mình đang vui mà. 12. Cho con về”. 10. Con vẫn khóc thật to khi thấy bác sĩ và cô y tá xuất hiện trong phòng. Lần này kỳ lạ ở chỗ bác sĩ bảo con phải nhập viện. Con phải chuyển lui tới phòng cấp cứu nhiều lần. Cô vẫn vào khám cho con nhưng con không trò chuyện với cô nữa. Mẹ hay ôm con vào lòng xuýt xoa đã đành. Cô nói mẹ giữ lại phân và mấy thứ con ói để cô xem.
Nhưng con vẫn lắng tai. Thế mà cô kiên trì lắm. Ngày nào cũng phải thử máu. Ba mẹ và mọi người đầy âu lo. Con thấy có lúc cô cũng xót xa khi con bị chích nhiều quá. Vẫn hỏi chuyện con dù con lặng im. Đợt này con truyền thuốc bị mệt nhiều. Con không biết mình bệnh ra sao. Hay hỏi xem con có đau hay khó chịu ở đâu không? Rồi cô hỏi mẹ con có sốt không? Con chỉ khóc và không giải đáp. Quanh con có rất nhiều người nhà.
Con không ăn được cơ mà ói rất nhiều chất nâu nâu. Chắc cô cũng thương con. Con chẳng muốn nhấc bộ hạ lên nữa. Cô thầy thuốc cũng vào khám con hoài. Sáng nay. Bác sĩ mời ba mẹ đến chuyện trò rất lâu. Con không muốn chích thêm bất kỳ loại thuốc nào nữa. Con nhớ nhà lắm.
Vậy là con đón tết trong bệnh viện. Chỉ thấy chiều hôm đó ba đem thật nhiều quần áo và đồ dùng ở nhà vào bệnh viện. Con cố khôn cùng nói với cô bác sĩ: “Con muốn về. Con không nói. Con không còn sức để ngồi dậy. Mẹ lạ lắm. Com hoặc đường dây nóng: 0949646349. 2013 đến 29. Em bé nào cũng được về nhà. Cô đừng khóc nữa nha! Nhằm khuyến khích mọi người tỏ lòng tri ân đến các y. Con chỉ nói với mẹ những gì con cần vì con rất mệt.
Có khi buổi chiều. Cô đừng khóc. Con nhớ nhà lắm. Nhiều bác sĩ đến khám cho con nhưng con không hết sốt.
Con vào bệnh viện như giấy hẹn. Con đem nhiều đồ chơi hơn. Con thấy mẹ bắt đầu khóc dù mẹ giấu con. Con muốn về thật mà. Nguyễn Đức Bảo Uyên.
Con thung thăng mừng vui. Vắt lên. Mẹ lau người nhẹ con cũng thấy đau. Thầy thuốc đã chăm sóc và giúp bạn. Bệnh viện FV tổ chức chương trình san sẻ mang tên “Câu chuyện của bạn” từ 7. Con mệt nhiều. Cô xoa đầu nói ráng lên Bin ơi. Người nhà vượt qua bệnh tật. Con không nói. Cũng có một cô bác sĩ đến khám cho con. Cô đã òa khóc khi ba mẹ chở con về. Ba mẹ đưa con đi khám. Con thấy giọng cô nhẹ mà hiền nữa.
Cô vào chơi với Bin. Con sốt hoài lại không chịu ăn nên người xanh mét lắm.
Con được ra viện. 500 chữ. Con hơi quen cô rồi. Con nghe mẹ chuyện trò với cô không biết có kịp xong trước tết không? Tết thì vững chắc vui rồi. Đờ đẫn sao đó. Con ói nhiều lắm. Con còn đi tiêu ra thứ gì lạ lắm. Da con mấy Hôm nay cứ bóc lớp dần.
Có buổi tối cô không về nhà. Con nghĩ mình nên chào cô. Com. Nhưng con vẫn lắng nghe - Ảnh: shutterstock Có một đợt.
Bin của cô vẫn ấm lòng mà. Bài viết tham gia bằng tiếng Việt. Sau đó mẹ về phòng ôm con. Hay cười với con. Có lúc con sốt quá ngủ thiếp. Con không khóc nữa nhưng con chưa dám chuyện trò với cô.
Vài ngày trôi qua. Con lạ cô vài hôm đầu thôi. 2013 với tổng giá trị giải thưởng 47 triệu đồng. Có khi cô vào gặp và chơi với con buổi sáng. Từ 500 - 1. Sáng nào sau khi con ăn xong. Fvhospital. Lần này con quen rồi. Không hiểu sao con ở bệnh viện lâu quá. Trước khi về cô thầy thuốc dặn dò mẹ nhiều điều. Con gặp cô thầy thuốc đều đặn nhiều tuần. Hôm nay là ngày thứ ba hay tư gì đó ở đây.
Con gặp lại cô thầy thuốc. Cô bảo thôi con đừng về. Truyền thuốc. Con giờ chỉ muốn ngủ. Ngày nào trước khi rời phòng cô cũng hẹn tương lai Bin nói chuyện với cô nha. Con nhập viện và truyền thuốc tiếp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét