Hoa làm rất nhiều công việc như gia sư
Trực tổng đài điện thoại. Xin đi làm lao động phổ biến với mức lương 500. Trong một lần chở khách khuya. Hoa kể lại: "Tốt nghiệp ra trường. Nghĩa là bảy tuổi tôi mới đi học lớp 1 vì nhà quá nghèo. Hoa là người đứng vay. Còn chị em tôi cũng chỉ có mì qua ngày.
Dẫu Hoa không biết mình khuyết tật. Hoa cố chí nuôi con chữ để ngày mai có thể trợ giúp gia đình mình. Ba cô bị đột quỵ rồi mất. Cứ thế. Tôi nhớ bên cạnh lò gạch có con sông.
Sau đó. Thời đó. Giờ. Trong 5 năm theo học đại học. Không tiền mua gạo. Do nhà nghèo nên Hoa không thi đại học mà chỉ học Trường trung học Kỹ thuật Nông nghiệp của thành phố.
Sau khi đi học về. Nhớ lời ba. Trong khi bạn bè tôi lúc đó đã đi làm với mức thu nhập 2-3 triệu đồng/tháng". Trải qua một năm sống ở lò gạch.
Cùng thời khắc này. Nhưng tôi vẫn không xin được việc làm chỉ vì là người khuyết tật. Hoa xin ba cho học bổ túc ban đêm. Và hơn nữa ra trường có thể kiếm được việc làm phù hợp. 000 đồng/tháng không bao cơm. Sức học của tôi không hề thua kém bạn bè cùng lớp. Hoa đã trở nên cử nhân Luật. 10 tuổi thôi nhưng cũng chui vào lò gạch lượm những cục than còn sót lại để bán kiếm ít tiền phụ ba".
Học hết lớp 12. Người thừa kế (trả tiền vay) Hoa phải nhờ em gái đứng tên. Nhưng chúng tôi nhận thấy trong ánh mắt của con người đầy nghị lực ấy. Ngay cả khi tôi xin vào làm ở cơ quan quốc gia tại địa phương thì vẫn bị từ khước vì tôi không có bằng đại học.
Xã Phú Hòa Đông. Hoa làm hồ sơ vay vốn tương trợ sinh viên đi học. Hoa vẫn nhớ mãi lời mẹ nói với bác sĩ: "thầy thuốc ráng giúp để tôi có thể sống với con". Đến năm Hoa học lớp 3 thì mẹ cô lâm bệnh nặng. Cô kể rằng cũng có khi khách không mua mà cho tiền. Gia đình cô lại chuyển về nơi ở cũ (Củ Chi) và Hoa phải nghỉ học vì học phí tăng cao mà ba cô ngày một cao tuổi.
Chị em tôi lại dắt nhau đi bán vé số phụ ba"-Hoa tâm can. Ba của Hoa chuyển sang bán vé số.
Chúc Hoa may mắn trong hành trình vượt lên số! ĐỨC ANH. Chiều nào tôi và em gái cũng theo ba xuống sông mò hến để cải thiện bữa ăn. Hoa phải đi bán bánh tráng để góp tiền may một bộ áo dài mới. Mồ côi mẹ. "Thời điểm này. Việc học hành của Hoa bị gián đoạn nên gia đình Hoa lại chuyển lên Sài Gòn để tìm dịp đến trường. Nhưng cô thường từ chối vì lòng tự trọng; cũng có khi gặp bọn lưu manh giật vé số trên tay làm mất cả vốn; cũng có lúc gặp người hiền từ mua giúp cả cọc vé số ế.
Sau đó. Để kiếm tiền nuôi bản thân. Nhưng rồi mẹ Hoa cũng không thể vượt qua cơn bạo bệnh. Trương Thị Kim Hhoa (trong ảnh) sinh năm 1983 tại ấp Bến Cỏ. ". Yếu sức. Suốt ba năm THPT. Lao công. Nhiều bạn học của Hoa kể. Tôi chỉ biết mình đi học trễ hơn các bạn một năm. Ban ngày dành trọn ngày giờ cho việc bán vé số mưu sinh.
Hoa kể: "Ba tôi đạp xích-lô để lo cho gia đình. Công nhân. Ba của Hoa bị cướp xe và bị đánh trọng thương. Nhiều khi ba tôi phải nhịn đói.
Nhưng nhớ mãi cảnh lẽo đẽo theo mẹ những trưa hè mót lúa vì nhà không có đất sản xuất. Rồi mọi chuyện dần khuây khoả. Tôi được đi học tiếp lớp 4 nhưng lại lớn hơn các bạn trong lớp hai tuổi. Hoa kể đó là cả một quá trình. Thuở nhỏ. Hoa và các chị em theo ba về quê nội tại Sông Bé (trước đây.
Hoa đã thi đỗ vào Trường đại học Luật TP Hồ Chí Minh. Hoa nhớ lại: "Bị cướp xe. Đẩy xe củi đốt lò.
Cô phải làm đủ nghề như giúp việc nhà. Ba tôi xin làm lò gạch với công việc đội đất. Năm 2003. Hoa bảo học ở đây học phí thấp. Nhưng tôi không dính trước mạng. Huyện Củ Chi. Năm 2007. Mặc dầu cuộc sống rất chật vật nhưng Hoa luôn đạt được danh hiệu học sinh giỏi. Hoa đã khôn xiết suy sụp vì chỗ dựa độc nhất của cô đã không còn. Không có chỗ cho sự yếu lòng.
Để có thể trang trải cuộc sống. Không thoái chí. Nhưng vẫn chưa tìm được việc làm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét