Song nghĩ
Vả chăng. Tội của Lê Văn Duyệt đếm tội cũng không kể hết. Dựng bia đá ở trên khắc 8 chữ: “Quyền yêm Lê Văn Duyệt phục pháp xứ” - Chỗ hoạn quan lộng quyền Lê Văn Duyệt chịu tội chết.
Ý đồ của Minh Mạng là “Để nêu rõ tội danh sau khi chết mà làm minh bạch phép nước về sau này và để làm gương răn cho những kẻ quyền gian muôn đời… Đạo dụ này cho sao lục phát đi trong kinh và ngoài các tỉnh mỗi nơi một bản khiến cho ai nấy đều biết triều đình thi hành luật pháp khăng khăng chí công.
Sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhị kỷ”. Chính nên bình tĩnh để điều dưỡng. Nói đến đau lòng. Án nghị Lê Văn Duyệt có bảy tội phải chém. Đối với người tự xưng là “cô”… Sách “Đại Nam thực lục” phản ảnh vụ án Lê Văn Duyệt. Trước khi có biến cố thành Phiên An do Lê Văn Khôi gây ra thì mối quan hệ giữa vua Minh Mạng và Lê Văn Duyệt vẫn rất thường ngày.
Cũng cần nói rằng. Có 7 tội đáng chém: 1- Sai người riêng của mình sang Diến Điện kết ngoại giao ngầm. Vua Minh Mạng sai Đốc phủ Gia Định tức khắc san mồ mả thành đất phẳng. Đủ tỏ là cái án đích xác. 3- Xin giết Thị vệ Trần Văn Tình để khóa miệng người khác. Giữ chức Tổng trấn Gia Định Thành 2 lần: từ năm 1812 đến năm 1815 (triều vua Gia Long) và từ năm 1820 đến năm 1832 (triều vua Minh Mạng). Kẻ quyền gian gây vạ cả trần giới đều giận.
Dựng bia đá trên khắc 8 chữ: “Quyền yêm Lê Văn Duyệt phục pháp xứ” - Chỗ thái giám lộng quyền Lê Văn Duyệt chịu tội chết. Ông đã theo tòng chúa Nguyễn Phúc Ánh từ năm 17 tuổi. 4- Dâng sớ chống lại mệnh vua.
Vua dụ rằng: “Thế đủ thấy lẽ trời minh bạch công khai. Tả quân Quận công Lê Văn Duyệt (1764 – 1832) là một công thần cột trụ của nhà Nguyễn. Rõ ràng cân nhắc lưỡi gươm ba thước. Muôn miệng cùng nói như một. Một tội phải sung quân. Đây là vụ án có một không hai trong lịch sử chế độ phong kiến Việt Nam nói chung và lịch sử vương triều Nguyễn nói riêng. Sau khi triều đình dẹp xong cuộc nổi dậy Lê Văn Khôi.
Năm Minh Mạng thứ 16 (1835) chép về tội án của Lê Văn Duyệt như sau: Duyệt vì lời nói và việc làm bội nghịch. 2- Xin đưa thuyền Anh Cát Lợi đến Kinh thành để tỏ mình có quyền. 6- Dấu riêng những giấy đóng sẵn ấn Ngự bảo.
Quyển 64 năm Minh Mạng thứ 11 (1830) có chép: Tổng trấn Gia Định Lê Văn Duyệt dâng sớ xin về Kinh thành chúc thọ. Vợ con phải giải về Hình bộ xét tội. Một kỳ án không tiền khoáng hậu trong lịch sử đã xảy ra. Thu đất Bắc Hà về cho nhà Nguyễn. Các ngôi mộ cha mẹ ông bị đục bỏ tước hiệu khắc trên bia
Gia Định là trọng trấn của một phương. Lê Văn Duyệt cũng không biết được rằng khi ông mất đi. Đã có một bản án được thực hiện ngay trên ngôi mộ của mình. Xin truy đoạt quan chức. Vua Minh Mạng quyết định cho san phẳng mộ Lê Văn Duyệt. Trước chịu tội âm rồi. Thậm chí Lê Văn Duyệt còn là một trong những vị quan được vua Minh Mạng nể trọng. Minh Mạng dụ cho đình thần nghị xử.
Vua Minh Mạng thường ban trách Lê Văn Duyệt. Vụ án Lê Văn Duyệt khép lại để lại nhiều ẩn khuất. Như thế hơn việc chúc thọ ở khuyết đình nhiều lắm”. Được vua thông qua giao đình thần kết án. Có xin cho viên quan đã bổ thụ đi nơi khác được lưu lại và điều một viên quan đi làm việc khác khi đã có chiếu chỉ tuyên triệu. Từ khi con nuôi Lê Văn Duyệt là Lê Văn Khôi nổi loạn chiếm thành Phiên An (tức thành Gia Định) vào năm 1833.
Mộ song táng tả quân Lê Văn Duyệt và phu nhân. 7- Gọi mộ tổ tiên là “lăng”. Chiếm thành Phú Xuân. Có nhẽ ở bên kia thế giới. Mọi việc ác đều dồn vào. Phan Bá Đạt ở Đô Sát viện dâng sớ kể tội Lê Văn Duyệt.
Khanh nên lưu lại làm việc. Hắn chết đã lâu. Dù ông đã mất. Khi Lê Văn Duyệt đã mồ yên mả đẹp. Lê Văn Duyệt và Minh Mạng đã có nhiều mâu thuẫn. Nguyễn Tri Phương và Hoàng Quýnh nghị tội Lê Văn Duyệt có sáu điều.
Năm 1835. Nghìn năm bất dịch. Cùng với chúa Nguyễn Phúc Ánh và các tướng soái khác lấy thành Bình Định. Mộ Lê Văn Duyệt ở Gia Định bị cuốc bằng và bị xiềng xích. Vả. Thế nhưng điều đáng nói trong cuộc đời của Lê Văn Duyệt chính là bản án mà triều đình đã giáng xuống ngôi mộ của ông. Dù bổ săng mà phanh thây cũng không oan. Đạo công tồn tại ở ta thực chẳng thể bưng bít.
Nhưng trong quá trình làm quan. Hai tội phải thắt cổ. Quyển 162. Thế nhưng. Sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhị kỷ”. Lại đã truy đoạt quan tước nắm xương khô trong mả nay cũng chẳng thèm gia đình.
Gia tân trù biện để Trẫm khỏi phải lo nghĩ về phương Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét