Mẹ tôi đang thoăn thoắt chuyền gạch cho dì Năm
Trứng luộc. Sau này lớn hơn tí tôi mới hiểu và càng thương tình mẹ. Đủ để bữa ăn nào của tôi cũng có con tôm con tép hay ít cá vụn. Sáng tinh sương khi tôi đang ngon giấc thì mẹ đã hấp tấp thức dậy cầm cái nón lá.
Cũng chả trách được tại sao mẹ luôn đi họp phụ huynh với xống áo lam lũ.
Tôi thầm trách mẹ gớm ghê. Quần quật cả hai ba tiếng đồng hồ mẹ kiếm khoảng được năm chục ngàn. Gọi như thế đúng không. Khoác cái áo lấm lem ra khỏi nhà bởi tiếng ơi ới gọi nhau của cô Ba. Đạp xe dưới cái nắng gần 40 độ.
Tôi thử nấu một bữa cơm với rau luộc. Nhìn đồng hồ đã 11g trưa. Lấm lem gạch đất. Bởi hôm ấy mẹ vội đi làm không kịp mua thức ăn sáng.
Chú Tư: “Dậy đi bốc gạch Hạc ơi”. Thế giờ mẹ có đói không nhỉ?”. Những trưa hè nắng như nấu nung. Rát khô cả cổ và bụng đói cồn cào muốn xỉu. Hôm nay. Bốc gạch thực ra là một công việc vất vả. Lúc chuẩn bị ăn trưa mà nghe có tiếng dì Năm chạy ngang nhà thông báo: “Gạch về em ơi” là mẹ bỏ đũa và lọc cọc đạp xe đi ngay.
Tôi giật mình tự hỏi “Mẹ không có nếp ăn sáng. Mùi vị của nó đến hiện nay vẫn còn theo tôi. Có nhẽ do đó là bữa cơm trước nhất tôi nấu cho mẹ ăn. HOÀNG UYÊN. Khi cái bánh nậm. Không hiểu sao bữa cơm đó ngon vô cùng. Hốt nhiên nước mắt lưng tròng. Bầu luộc đợi mẹ về. Tình cờ thấy lại bài văn tả “mẹ tôi là thợ bốc gạch” trong ngăn tủ được 9 điểm với lời phê: “Văn tả rất thực và tình cảm” của cô giáo mà thấy lòng mình xôn xao.
Và mẹ chỉ kịp đặt lên bàn lúc gói xôi đậu. Thật sự tôi cũng không rõ. Lại quên cho tiền tôi tự đi ăn. Đang cố đạp từng vòng xe vất vả thì bất chợt tôi thấy chiếc xe ben dừng lại bên đường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét