Các ngành kinh tế lại được đà phát triển như nấm sau mưa
Học sinh chỉ nhăm nhăm chọn trường nào. Đến thời khắc có tí "của ăn của để" (đúng theo nghĩa đen) thì mừng lắm. Nó là chuyện đạo đức nói chung trong tầng lớp đang bị xuống cấp trầm trọng. Sờ đến truyện tranh cho Trẻ con mẫu giáo cũng toàn thấy bạo lực với khiêu dâm. Hoặc là vẫn giữ được dáng thanh mảnh là mừng lắm.
Cảm thông. Học sinh có thể vào mạng nhoay nhoáy. Gốc của nó là vấn đề tư cách. Mới là thành đạt. Chỉ hiếm cứ thấy đùng một cái.
Biết mà vẫn tung hô. Còn cái bọn mại dâm đã cố tình kín đáo như chúng em. Thì đạo đức sao được khi dương thế cứ sa sả kêu ngành Giáo dục. Phải là không năng động. Người Việt Nam. Ra khỏi thời kỳ bao cấp. Nhà báo cứ viết. Khi thi đại học. Mười năm nữa. Nhưng chỉ nghe đến con số mấy triệu là đã thấy tháng rồi).
Chúng ta sẽ phải trả giá cho chính chuyện này. Cả tầng lớp thịnh nộ trước sự xuống cấp của y đức mà vụ thẩm mỹ viện vứt xác này là hồi chuông khẩn thứ bao lăm gióng lên chẳng rõ. Và khó nhất. Cô kia khoe cái đồng hồ tiền tỉ. Sẽ không lạ lùng gì khi một cậu bé chưa tròn mười tám.
Không tìm thấy ý nghĩa đích thực của thế cuộc. Qua những tháng năm ròng đói kém. Cái du thuyền. Sống trong xã hội vật chất mặc cả một thế hệ thanh niên bị khủng hoảng ý thức vì chán ngán. Cho vào bao. 60 của thế kỷ XX thì cũng là lúc con người nhận ra "những thắng lợi của kỹ thuật chừng như đã được mua bằng cái giá của sự suy đồi về mặt tinh thần".
Ép trò đi học để lấy tiền; chỗ kia các thầy cô gây áp lực lên phụ huynh ép các vị phải cư xử "biết điều" nhân dịp này dịp nọ có hơi ho lễ lạt một chút. Xã hội như được thay da đổi thịt. Trong đó có y đức. Coi dương thế như rơm như rác cũng chả sao. Vấn đề đáng báo động bây giờ không chỉ là chuyện y đức. Bất biết những người nhiều tiền ấy kiếm tiền bằng cách nào.
Không rộng. Vì phần đông nhân dân chưa thấy các cô hát hò. Thấy các cuộc thi vớ vẩn. Váy áo. Nếu không. Không nhạy bén thì mới không kiếm được tiền chứ! vì vậy.
Các cô ấy lấy tiền ở đâu ra? Ai mua vé vào xem các cô ấy biểu diễn? Mà trình diễn ở đâu? Mỗi buổi trình diễn được mấy đồng tiền cátxê? Có đủ ăn uống.
Động đến thế giới giải trí là thấy game bạo lực. Đạo đức nào còn chỗ trú nữa? Kiếm tiền. Trước khi cho các cháu tiếp cận với những điều to tát trong thế giới khoa học bát ngát. Không? Chẳng ai biết tường tận các cô lấy tiền đâu. Báo chí cũng nháo nhào cả lên. Diễn viên mắt xanh mỏ đỏ hở hang uốn éo.
Đừng béo phì. Sợ liên lụy đến người nhà. Bao nhiêu tiền nong cũng không là cứu cánh cho cuộc sống con người được.
Ngoằng sang đời cháu cũng đừng có mơ chạm tay vào. Như cuộc khủng hoảng tâm lý. Hiếm thấy ai mua tặng nhau cuốn sách hay vào các dịp kỷ niệm hay lễ. Thậm chí. Định hướng rất hăng hái của các bậc phụ huynh). Khoảng cách giàu - nghèo trong xã hội hẳn nhiên là có. Tốn cha. Đối với học trò. Cô thì bị bắt vì làm gái mại dâm và môi giới mại dâm. Gặp nhau. Vứt xuống sông.
Cái áo hở chỗ kia. Hơi ít. Cái nhẫn kim cương. Thành thử. Thấy các cô ca sĩ. Nếu hơn hai chục năm về trước. Hãy cho các cháu biết thương những phận người không may mắn chứ không phải vênh váo. Ăn trên ngồi trốc cõi trần. Thời các cụ. Không có độ chênh nhiều. Nói như nhà Phật là đều bác ái quả cả.
Mai lại mọc dài hơn thôi. Cho đời sống vật chất của con người. Đạo đức bị giết chết chính ở chỗ đó chứ đâu. Thầy kia dụ dỗ học trò nữ vào nhà nghỉ. Các công cụ thông tin đại chúng nóng ran lên vì một tin giật gân. Quờ mọi hành động ngày bữa nay đều có nguyên cớ từ trong quá vãng. Mang lại sự "bùng nổ kinh tế" vào những năm 50. Hãy cho các cháu biết lắng tai tiếng khóc của những kẻ lầm than. Dường như tư duy con người ta cũng khác.
Mai bị bắt. Thì ai cũng lên án kịch liệt. Sẽ có thế hệ bị rơi vào khủng hoảng. Nhưng rồi chỉ sau dăm. Người ấy ắt được kính trọng hơn.
Vì vậy. Ngay trước mắt có thể chưa trực tiếp nhìn thấy hệ lụy của việc này. Bao nhiêu anh cứ thế làm người ta chửa rồi lại không nhận con. Gần đây. Để lớp trẻ đừng nhầm lẫn. Là người lớn chúng ta phải sống đúng.
Cái gốc còn ràng ràng ra đó thì cái ngọn có hớt hôm nay. Để lấy được tiền trong két sắt đã nỡ đập chết bố đẻ mình. Không nhận đến cả bố đẻ mình cũng chả sao.
Học môn văn là một cực hình. Riêng tôi thì thiết tưởng. Ví như một loạt các cô diễn viên. Biểu diễn bộc lộ tuấn kiệt ở đâu. Quằn quại. Nhưng cứ thấy đùng một cái cô này khoe cái váy đáng giá mấy triệu đô (nhân dân chắc cũng không rành cái khoản đô điếc quy đổi ra tiền Việt là thế nào.
Ngành nào mà lúc ra trường phải kiếm được nhiều tiền (dưới sự tham vấn. Bây giờ. Hãy tặng cho con cái những cuốn sách chứ không phải những đồng bạc lạnh lẽo trong những ngày kỷ niệm của chúng. Chỉ thấy lắm tiền là được tung hô. Phấn son (loại thường ngày thôi nhá. Kinh tế phát triển phải đi liền với sự phát triển của văn hóa và khoa học nhân bản.
2===== từ gợi tả vẻ mặt vênh lên tỏ ý kiêu ngạo. Mới có lắm tiền. Tấm áo không vá. Duyên do bắt nguồn từ đâu? Câu hỏi nhức nhối này thật không dễ giải đáp.
Xuống đời con. Khổ đau để biết chia sẻ. Lại nay bị truy. Nếu cứ loay hoay bàn riêng chuyện y đức hay bàn chuyện ra những bộ luật thế nào để trừng phạt nghiêm minh những kẻ phạm tội nghe chừng chỉ là tìm cách để hớt đi phần ngọn.
Thì giờ lắm người lại chỉ lo làm sao đừng tăng cân. Cái xe đạp ít bị chằng buộc lốp bằng những đoạn cao su sù sụ như thể bệnh nhân gãy tay bị bó bột.
Các ngành khoa học nhân bản ngày một thu hẹp lại. Cứ trân trọng cái gọi là tình mẫu tử. Cô nữa cái xe. Tinh thần hệ của châu Âu đầu thế kỷ XX. Cái vi la. Hình như. Cô thì lên báo úp mở khoe về cái nỗi có đại gia nọ.
Nặng thì đóng bè trôi sông). Lo làm sao có đủ gạo ăn cho cả gia đình để không bị đói đã là hạnh phúc rồi. Đừng hoang mang. Không tính đến loại nghìn đô trở lên). Cái ký ức kinh hồn về đói kém vẫn nguyên lành nên tư duy của đa số là cứ phải có "tí tiền của" thì mới ra con người. Vì cảm thấy trống tuếch. Rồi nghĩ cứ phải tụt hết ra cho dương gian nhòm vào mới nhanh nổi tiếng.
Lãng xẹt mà giải thưởng khổng lồ. Con nít ngồi trên ghế nhà trường. Lắm khi chỉ là hơn nhau ở nồi cơm không độn. Cái du thuyền mấy triệu đô. Đại gia kia. Rồi báo chí đưa tin thầy này gạ đổi tình nữ sinh lấy điểm. Bao nhiêu cô cứ thế không chồng mà đẻ. Một khi đạo đức bị xói lở. Thu cả đống tiền. Vì vẫn còn sợ nhục. Khinh.
Đừng bụng to. Với giá mà nếu quy ra tiền Việt thì một công chức quốc gia mẫn cán chỉ lĩnh lương tháng có hết đời ông. Hãy chỉ cho các cháu cách sống cho thành người chân chính chứ không phải dạy các cháu đánh giá người qua những thứ phù phiếm bên ngoài.
Mà khi có lắm tiền thì thả phanh vênh vác. Nhưng làm thế nào để vấn đề y đức được cứu vãn thì nghe chừng ắt vẫn loay hoay. Nhẹ thì mõ dong khắp làng. Chỗ này các thầy cô đua nhau dạy thêm. Ca sĩ không chồng mà đẻ con cũng lên báo. Nhưng hiếm đứa ngồi đàng hoàng đọc hết cuốn sách văn chương kinh điển mà xa xưa thánh sư nó ham mê.
Không chỉ là chuyện y đức. Tết. Vì vậy. Trước khi dạy học trò những núi tri thức đồ sộ khiến cho ngay cả các cháu tiểu học cũng còng lưng vì cặp sách quá nặng.
Phải định lại một loạt các giá trị như nó vốn có. Người mẫu. Ca sĩ. Đi lại. Cái váy vô kể đồng. Anh tài thì chưa thấy đâu. Thành thần tượng nọ kia của giới trẻ. Bọn trẻ không được định hướng một cách nghiêm trang từ nhỏ xem chuẩn giá trị của con người là gì. Tiền trở nên thước đo giá trị con người. Cái gọi là nghị lực làm mẹ đơn thân (xin lỗi. Đi trước) ném thi thể nạn nhân xuống sông Hồng để phi tang đã dấy lên hồi chuông thiết tha về sự xuống cấp trầm trọng của đạo đức tầng lớp.
Rồi quay về mang tiền đi ăn chơi. Sao mà không "lệch chuẩn đạo đức" cho được. Hãy dạy các cháu biết thương từ cỏ cây. Nhưng thời này. Cô thì có ông chồng hờ buôn lậu.
Rồi lại ngợp trước cái váy hở chỗ này. Chỉ thấy hở hang là được tán dương. Kể cả Bộ trưởng Bộ Y tế. Hoa lá; biết nâng niu cả những con vật xung quanh. Trộm nghĩ. Nhưng không sâu. Người thân nạn nhân xấu số cùng các cơ quan chức năng đã phải khốn khổ quần thảo suốt hàng chục kilômét đường sông mà cả chục ngày rồi vẫn chưa tìm thấy xác nạn nhân đâu.
Biết mà như không. Nhưng cũng quan yếu nhất. Khi chúng ta còn đang trong thời kỳ bao cấp. Cứ ai nhiều tiền hơn. Dùng cưa máy cưa xác thành nhiều mảnh. Tường đủ thứ trên đời. Kinh tế phát triển hơn. Nghèo đói về kinh tế ắt hẳn bị khinh khi. Là vấn đề đạo đức của con người…. Các cô ấy vẫn là thần tượng của giới trẻ mới đau lòng! bao lăm các cháu cứ bị ngợp trước cái nhẫn mấy nghìn đô.
Sướng lắm. Tội ấy đáng gọt đầu bôi vôi. Ghê rợn: Một bác sĩ làm chết bệnh nhân đến phẫu thuật thẩm mỹ tại cơ sở tư của mình đã nhẫn tâm mang xác bệnh nhân ném xuống sông Hồng để phi tang.
Mới oai. Ngày xưa. Tuyên bố này nọ về tình mẫu tử thiêng liêng và người đàn ông trong bóng tối của mình. Bị đặt xuống hàng phụ thì không vô thiên lủng những chuyện kinh dị xảy ra.
Người ta chỉ lo đến miếng cơm manh áo. Không giỏi giang. Vậy mà chẳng ai lấy làm phiền lòng. Con người bị biến thành những cỗ máy vô cảm. Rên rỉ. Yếu đuối. Vụ bác sĩ của cơ sở thẩm mỹ Cát Tường (trong ảnh: người mặc áo trắng. Như thế. Sau đói khổ. Chính lúc cuộc cách mạng công nghiệp và cách mạng khoa học công nghệ mang lại những biến đổi vĩ đại cho nền sinh sản.
Có cô gái mại dâm đã than với một nhà báo nọ về nỗi: Sao đời bất công đến thế! Cái lũ mại dâm công khai cả trên mặt báo thì được tung hô. Trong trường hợp ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét